Lượt xem: 76

Nếu bạn không thiết kế kế hoạch cuộc sống của riêng mình, rất có thể bạn sẽ rơi vào kế hoạch của người khác. Có người cho rằng: Đầu tiên là học cách đóng cửa. Hãy đóng những cánh cửa trước và sau dẫn đến ngày mai và hôm qua lại thì chúng ta sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Thứ hai, học cách ghi nhớ hạnh phúc. Có người ghi nhớ khó khăn và vấn đề, chưa từng nhớ đến hạnh phúc. Một số người chẳng hề nhớ những việc mà mình làm đúng, nhưng lại đặc biệt khắc ghi những sai lầm của bản thân, tự tìm lấy rất nhiều điều phiền não. Thứ ba, học cách từ bỏ. Hãy nhớ là có mất mới có được! Cuộc sống vốn là như vậy, mất rồi được, được rồi mất. Phải mất đi trước rồi mới có được! Tái Ông thất mã, trong cái rủi có cái may. Mất mát không hẳn là việc xấu, mà có lẽ sẽ có được những cơ hội mới!

Lại có người nhìn nhận, chúng ta nên học cách nói ba câu. Câu đầu tiên là “Thôi bỏ đi”. Ví tiền bị lấy cắp, thôi bỏ đi; Máy tính bị hỏng, thôi bỏ đi. Đối với những việc không thành, cách tốt nhất chính là chấp nhận. Thứ hai, dù xảy ra vấn đề gì thì nhất định phải học cách nói “Đừng gấp”! Cũng không phải là ngày tận thế, mọi việc rồi cũng sẽ có cách giải quyết, nhất định phải lạc quan lên, tâm càng tĩnh trí óc càng sáng suốt! Câu thứ ba là “Sẽ qua thôi”. Tục ngữ có câu “Sau cơn mưa trời lại sáng”, dù chuyện có tồi tệ đến thế nào thì rồi cũng sẽ qua hết thảy. Đừng ước rằng mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, hãy ước bạn tài giỏi hơn. Đừng ước rằng sẽ có ít rắc rối trong cuộc sống, hãy ước bạn có nhiều kỹ năng hơn. Đừng ước rằng cuộc sống ít thử thách, hãy ước bạn sẽ khôn ngoan hơn.

Con người trong những hoàn cảnh khác nhau có dám thay đổi để thích nghi với môi trường mới hay không? Có những người không dám thay đổi do đã trải qua những sang chấn tâm lý trong quá khứ, do bệnh lý, rụt rè, sợ hãi với những sự thay đổi; và những người đó có muốn thay đổi cũng khó thể thay đổi được.

Nhiều người thường nghĩ rằng khí chất và tính cách là những điều không thể dùng ý chí mà thay đổi. Nhưng hầu hết những nhà nghiên cứu tâm lý học và lịch sử nhân loại đã chứng minh rằng, lối sống là kết quả do cá nhân chủ động lựa chọn. Có thể lựa chọn ban đầu là hành vi vô thức, thế nhưng trong quá trình chọn lọc, các nhân tố tác động bên ngoài như chủng tộc, quốc tịch, văn hóa, hoàn cảnh gia đình… lại có những ảnh hưởng rất lớn. Vì vậy, nếu lối sống không phải là bẩm sinh mà do bản thân lựa chọn thì chắc chắn bạn có thể lựa chọn lại.

Đúng vậy, bất cứ lúc nào hay trong hoàn cảnh nào con người cũng có thể thay đổi. Còn ai đó không thể thay đổi vì người đó đã mặc định, hạ quyết tâm “sẽ không thay đổi”. Tại vì sao như vậy? Bởi với lối sống thực tại và với những kinh nghiệm vốn có, họ có thể phán đoán, cần xử lý những việc trước mắt như thế nào và điều gì sẽ xảy ra, mọi thứ đều trong tầm kiểm soát cho dù lối sống bây giờ có hơi bất tiện, thiếu tự do nhưng vẫn tốt hơn, cảm thấy không thay đổi sẽ thoải mái hơn là thay đổi. Trong khi đó, nếu lựa chọn thay đổi với lối sống mới, họ sẽ không biết điều gì sẽ xảy ra với con người mới của mình, cũng không biết sẽ phải xử lý những việc diễn ra trước mắt bằng cách nào. Tương lai trở nên khó dự đoán, cuộc sống đầy nỗi bất an, biết đâu một cuộc sống khó khăn hơn, bất hạnh hơn đang chờ ở phía trước. Điều đó có nghĩa là dù người ta có nhiều điều bất mãn nhưng vẫn cho rằng giữ nguyên hiện trạng thế này lại dễ dàng, an tâm hơn.

Nếu bạn lãng phí 5 phút để than vãn về cuộc sống thì bạn đã lãng phí hết 5 phút đó. Nếu bạn tiếp tục than vãn thì sớm thôi bạn sẽ bị đẩy đến một sa mạc khô cằn và ở đó bạn sẽ cảm thấy bị uất nghẹn vì bụi cát của nỗi hối tiếc. Tuy nhiên, khi muốn thay đổi lối sống, chúng ta cần rất can đảm. Và việc cần làm trước tiên là quyết tâm từ bỏ lối sống hiện tại. Cứ sống trong giả thiết “nếu như thế này thì” sẽ không thể thay đổi được. Bởi vì “nếu trở thành người giống như người nào đó” chính là cái cớ để con người không thay đổi bản thân. Nếu chỉ có ước mơ mà không bắt tay vào thực hiện để biến ước mơ thành hiện thực, không muốn “phơi bày” để người khác đánh giá, lại càng không muốn đối diện với sự thực là năng lực chưa tới; luôn chỉ sống trong cái khả năng “chỉ cần có thời gian mình sẽ làm được”, “chỉ cần có điều kiện mình cũng làm được, mình có tài năng đó”; và rồi thời gian trôi đi, con người sẽ sử dụng những lý lẽ bao biện khác như “mình không còn trẻ nữa” hay “mình đã có gia đình rồi” thì sẽ mãi ôm lấy cảm giác đau đớn, tủi nhục, bất lực.

Hãy học cách biến sự khó chịu thành sự phấn khích, khi phấn khích với cuộc sống bạn sẽ học được nhiều hơn là khi bạn khó chịu với cuộc sống. Hãy cứ làm đi, dù kết quả có thể sẽ không đạt như ý muốn. Bởi như thế hoặc có thể sẽ trưởng thành hơn hoặc có thể sẽ hiểu ra rằng mình cần phải đi con đường khác. Dù thế nào cũng phải tiến về phía trước. Thay đổi lối sống hiện tại chính là như vậy. Nhưng, nếu muốn thay đổi cách nhìn nhận thế giới và bản thân, bạn sẽ buộc phải thay đổi cách đối xử với thế giới, thậm chí là cả hành vi nữa. Bạn vẫn cứ là bạn, nhưng phải chọn lại lối sống. “Cho dù phần đời từ trước tới nay có xảy ra chuyện gì chăng nữa cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của phần đời từ nay trở đi”.

Cuộc đời của bạn do chính bản thân bạn đang sống ngay tại đây và lúc này quyết định; và không có cái gọi là quá khứ. Cách tốt nhất để tận hưởng cuộc sống là hoàn thành một mục tiêu đồng thời bắt đầu một mục tiêu tiếp theo.

 
Nguyễn Phú Tuấn. 


XEM THÊM

ĐĂNG KÝ ỨNG TUYỂN NHANH

Nhanh tay để lại thông tin, chúng tôi sẽ sớm liên hệ với bạn
ĐĂNG KÝ ỨNG TUYỂN